Lam Liên Hoa cũng lập tức nhớ tới những thay đổi của Lam Tâm trong hai ngày qua. Thảo nào, cô cứ thấy khang khác.
Buổi tối một tờ giấy nhớ, buổi sáng lại một tờ giấy nhớ, lúc cô ra khỏi cửa con bé còn 'lạch bạch' chạy tới, mặt không chút cảm xúc nói một câu đại loại như: 'Chị sắp ra ngoài sao? Đi đường cẩn thận nhé'.
Lam Liên Hoa còn tưởng Lam Tâm rốt cuộc đã từ 'mặt đơ vô cảm' tiến hóa thành 'chập mạch phát điên' rồi chứ.
"Tôi biết rồi, cảm ơn cậu, Cổ Tân."




